Mười lăm phút online

    Share
    avatar
    davudesco
    QUẢN TRỊ DIỄN ĐÀN
    QUẢN TRỊ DIỄN ĐÀN

    Nam
    Tổng số bài gửi : 523
    Age : 34
    Registration date : 05/02/2007

    Mười lăm phút online

    Bài gửi by davudesco on Thu Sep 27, 2007 10:32 am

    Mỗi sáng thức dậy, tôi đều bật máy lên và dành mười lăm phút online, nó trở thành một thói quen trong tôi như một bài tập thề dục buổi sáng. Chỉ có tôi và anh mới hiểu vì sao?

    Ngày ấy tôi và anh ở hai phương trời xa nhau, không hề biết nhau. Tôi được giới thiệu đến làm việc ở nhà anh. Tôi ngoan và làm việc tốt, nên người nhà anh rất quý tôi. Chính vì thế tôi cũng nghe kể rất nhiều về anh, với một sự ngưỡng mộ. Tôi bắt đầu tò mò muốn biết về người con trai ấy như thế nào và cũng không nhớ vì sao tôi có nick anh.

    Rồi tôi bắt đầu online thường xuyên hơn, dù chỉ để nhắn cho anh một lời chào hay một câu chúc. Tôi gửi đi rất nhiều nhưng không một lần anh trả lời. Anh càng bí ẩn càng làm tôi tò mò hơn, tôi vẫn thường xuyên nhắn cho anh.

    Xin được việc, tôi thôi làm nhà anh và chuyển đến một nơi khác. Từ đấy tôi cũng rất ít gặp gia đình anh, và cũng không biết thông tin gì về anh nữa. Nhưng, những dòng tin nhắn của tôi cũng đến anh mỗi sáng như một ly cà phê.

    Một ngày kia, tôi dậy sớm hơn mọi ngày, tôi mở máy tính lên và online. Thật bất ngờ là nick anh sáng với dòng chữ “nho em qua, anh doi em” và tôi bắt đầu chat với anh, thì ra anh nhầm tôi với cô em họ nào đấy ở Hà Nội. Khi biết tôi không phải là cô bé ấy nhưng chúng tôi vẫn trò chuyện rất vui vẻ. Trưa hôm ấy anh gọi cho tôi, anh và tôi nói chuyện rất nhiều. Dường như chúng tôi đã quen biết từ lâu.

    Thế là không ai hẹn ai ,tuần là tôi và anh lại online, cùng chia sẻ những ước mơ, những niềm vui, những khó khăn, trong công việc và trong học tập và trong cuộc sống thường ngày. Dù chưa một lần gặp mặt nhưng chúng tôi nói chuyện rất hợp nhau. Tuần lại sang tuần chúng càng gần gũi hơn, tâm sự nhiều hơn.

    Thời gian cứ thế trôi hơn 2 năm. Chúng tôi chỉ mong ngày gặp mặt nhau. Và ngày ấy rồi cũng đến, một buổi chiều tôi đang dạo bộ từ chỗ làm về nhà thì nhận được tin nhắn của anh “anh dang o san bay, anh da ve Viet Nam”. Tôi vui mừng, như muốn được anh ôm thật chặt...

    Chúng tôi gặp nhau sau bao tháng ngày chời đợi. Chúng tôi không bỡ ngỡ mặc dù lần đầu gặp mặt, mà lại có cảm giác rất thân thiết. Chúng tôi nói bao nhiêu là chuyện, cùng cười, cùng vui, cùng đi xem phim, cùng ngồi nghe nhạc.

    Tình yêu của chúng tôi đến thật nhẹ nhàng.

    ...“Đợi anh về em nhé!”, tôi tiễn anh đi mà lòng đầy vấn vương. Anh đã mang luồng gió biển qua đời tôi. Bên cạnh anh tôi cảm thấy cuộc sống thật bình yên. Tôi chỉ mơ ngày mai anh về và chúng tôi tiếp tục thực hiện những mơ ước còn dang dở.

    Nhưng giờ đây, anh đã là ông tiến sĩ, làm việc cho một tập đoàn lớn, đi bên cạnh anh là một người có học thức cao, có địa vị, được bố mẹ anh chọn chứ không phải là tôi. Tôi thắt lòng khi nghĩ về những ước mơ của hai đứa ngày xa ấy. Không biết từ đây tôi có còn bắt đầu một ngày mới bằng mườì lăm phút online!

    thuy_nguyen_0007@
    Nguồn Tuổi trẻ online


    _________________
    [

    Mình là Nguyễn Lê Dạ Vũ. Đang mở lò luyện thi tại quê nhà. Bạn nào có nhu cầu liên hệ 0905 249 216

      Hôm nay: Tue Dec 19, 2017 1:32 am